L Thư Bắc u
New Page 1

by WOWSlider.com v3.9
New Page 1
New Page 1

 

Vườn Văn


L Thư Bắc u
09-08-2006

Thông  thường   nếu  đi  học  đúng  tuổi,  học  sinh  vào  lớp  đệ thất  ở lứa  tuổi  11  hay  12.  Nếu  tôi  nhớ không  lầm  thì  trường  Trung  Học  Võ  Tánh  khởi  đầu  với  hai  lớp  đệ thất vào niên  khóa  1951-1952,  chưa  có  trường  riêng,  còn  nương  tựa vào  Trường  Nam  Tiểu  Học.  Theo  đó,  những  học  sinh  đầu  tiên  của  Võ  Tánh  đến  nay  đã  trên  65  và  có  nguời  đã  gần  thất  thập.  Võ  Tánh  mất  tên  sau  ngày  30-4-1975.  Lứa  học sinh  vào  lớp  đệ thất niên  khóa  cuối  cùng  của  Võ  Tánh 1974-1975 bây giờ   cũng  đã  gần 50.  Giá  như  không  có  ngày  30  tháng  tư  đen  thì  có  lẽ tình  nghĩa  đồng  môn  và  thầy  trò  sẽ không  được  diễn  ra  một  cách  đậm  đà  thắm  thiết  như  đã  từng  diễn  ra  ở mọi  nơi  trên  đất khách.  Hầu  hết  những  hội  đoàn,  tổ chức  hay  phong  trào  mang  tính  ái  hữu  bị xói  mòn  dần  bởi thời  gian.  Cho  dù  có  trơ  gan  cùng tuế nguyệt  như  những  cây  đại  thọ của  Võ  Tánh,  thầy  nguyên  hiệu  trưởng  Nguyễn  Vỹ năm  nay  106  tuổi  và  thầy  Cung  Giũ  Nguyên  trên  90  cũng  có  ngày  phải  ra  đi,  và  biết  bao  nhiêu  giáo  sư,  nhân  viên  cũng  như  học  sinh  Võ  Tánh -  Nữ Trung  Học ở trong  và  ngoài  nước đã  nằm  xuống  vì  lý  do  này  hay  lý  do  khác. Vậy  anh  chị em  hai  trường  tổ chức  những  ngày  tao  ngộ để thắt  chặt  thêm  tình xưa nghĩa  cũ  giữa  những  người  cùng  hội  cùng  thuyền  là  điều  nên  làm,  rất  đáng  khích  lệ và  tán  dương. 

Đi  học  và  đi  dạy,  tôi  có  liên  quan  mật  thiết  với  trường  Khải  Định  Huế,  Cường  Đễ Qui  Nhơn,  Nguyễn  Huệ Tuy  Hòa  và  Võ  Tánh  Nha  Trang.  Hai mươi  bốn  năm  ở nước ngoài,  tôi  hằng  mong  tìm  về…bằng sự góp  mặt  trong  những  đại  hội,  nhưng  ước  nguyện khó  thành,  hoặc  vì  hoàn  cảnh  địa  lý  hay  những  trở ngại  bất  ngờ.  Năm  2001  vợ chồng tôi,  nhân  một  chuyến  sang  Mỹ,  đã  sắp  xếp  thời  giờ cho ăn  khớp  để dự Đại  Hội  Phượng  Vỹ (nói rõ  ra  là  Đại  Hội Khải  Định-Đồng  Khánh  Huế). Thiên  nan  vạn  khổ vì  vụ Bin  Laden  tấn  công  hai tòa  cao  ốc  ở New  York,  các  chuyến  bay  bị đình  hoãn,  chúng  tôi  cũng  đến  được  Houston,  nhưng  vì  tế nhị  Đại  Hội  bị đình  chỉ !  Tuy  vậy, chúng  tôi  vẫn  hái  được  niềm  vui  qua  nhiều  buổi  họp  mặt rải  rác với  những  nhóm  cựu  học  sinh  Nguyễn  Huệ và  Cường  Đễ trên  các  nẻo  đường ở  đất  Mỹ. 

Đến  San  Jose  vào  một  ngày  thứ năm,  ngoài  thân  nhân,  chúng  tôi  còn  được  hai  ”ông  cụ”  đón  ở phi  trường.  Họ tự giới  thiệu  là  cựu  học  sinh  Nguyễn  Huệ.  Chẳng  biết  do  đâu  mà  họ biết  giờ giấc  tôi  đến  cũng như  thời  gian  lưu  trú  ở San  Jose.  Trong  buổi  họp  mặt  với  nhóm  cựu học  sinh  Nguyễn  Huệ sau  đó,  một  trong  hai  ông  cụ ra phi  trường  đón  chúng  tôi,  cụ Vương  đã   được  giới  thiệu có  cháu nội  10  tuổi.  Hiện  diện  trong buổi  họp  mặt đậm  đà  tình  nghĩa  diễn  ra  gần  trọn  ngày  thứ bảy,   một  ông  rể Nguyễn  Huệ đã   nói  đùa  với  tôi :  giá  biết  thế này  thì  trước  đây  tôi  không  đi  học  Quốc  Gia  Hành  Chánh  mà  học  Sư  Phạm.  Lời  nói  tuy  đùa  mà  thật. Có  lẽ ít buổi  họp mặt  nào  đa  dạng  về thành  phần  nhân  sự tham  dự,  cởi  mở,  bình đẳng  và  có  tính   đạo  lý  Đông  phương  như  những  buổi  họp  mặt  của  học  đường,  dù  theo  từng  nhóm  hay  qua  hình  thức  đại  hội. Nói  đa dạng  về thành  phần  nhân  sự, vì  tuy  có  cái  khung  của  một  hai  trường,  nhưng  từ đó  đã  tỏa  ra  đủ mọi  ngành  nghề,  quân  nhân  công  chức  có,  luật  sư, kỹ sư,  bác  sĩ  có,  chính  trị gia,  thương  gia  hay  lao  động  đều  có… Mười  mấy  năm qua,  cựu  học  sinh  Cường  Để Qui  Nhơn  thường  tổ chức  Ngày  Hội  Ngộ vào  hạ tuần  tháng  6  hằng  năm  ở Houston.  Được  ân  cần  mời  mọc,  tôi  đã  tự hứa  với  lòng mình  là  sẽ đến  một  lần  với  anh  chị  em,  nhưng  vì  quá cách  trở  và  gặp  những  trường  hợp  bất  khả kháng  nên  đành  lỗi  hẹn.  Tuy  vậy,  mỗi lần  sang  Mỹ là  mỗi lần  được  anh  chị em  Qui  Nhơn  và  Tuy  Hòa  ”bắt  cóc”, chuyện  trò  thân  mật  có  khi  đến  suốt  sáng  thâu  đêm. đường  xuôi  ngươc  Sàigon-Huế.  Không  một  nơi  nào  khác  ngoài  Nha  Trang  cho  tôi  cái  cảm  tưởng  gần  như  trọn  vẹn  với  tình  đồng  nghiệp  và  đồng  sự.  Tâm  tình  với  Võ  Tánh  qua  những  buổi  ăn  sáng ở nhà  hàng có  Lê  Văn  Tự,  Trần  Đăng  Nhơn,  Trần  Đăng  Lộc,  Đặng  Như  Đức,  Hồ Văn  Châm,  Cao  Quảng  Hà…Muốn  mày  tao  mi  tớ giọng  Huế cho  sướng  miệng   thì   đến  quán  cà  phê  vỉa  hè  ở góc  đường  Hồng Bàng- Ngô  Gia  Tự,  nói  đủ thứ chuyện  trên  đời  với  Trần  Thanh  Lý,  Hồ Đăng  Châu,  Đoàn  Công  Huy,  Lê  gia  Nhự,  Nguyễn  Xuân  Thiệu,  nhà  thơ  Diệu,  nha  sĩ  Đệ,  anh  Vinh,  anh  Cường…Trên  mười  mấy  năm  qua,  nhóm  này  không  bao  giờ bỏ sót  một  buổi  hẹn  hò  ở quán  cà  phê  từ 6 giờ 30  đến  7  giờ 30  mỗi  sáng,  đôi  khi  có  sự góp mặt  của  những  vị đàn  anh  Nguyễn  Ngân  và  Nguyễn  Văn  Chương, nguời  nghe  nói  có  một  giai  thoại  lý  thú  sau  ngày  "giải  phóng”.  Thầy  Chương  phụ trách  điều  khiển  chào  cờ ở trường  Nữ.  Sau  khi dõng  dạc  hô : ”nghiêm,  cử quốc  ca!”,  tự mình  bắt  giọng : ”Này  công  dân  ơi  !”.  Cả trường  im  phăng  phắc mới  biết  mình bị hố,  mới tiếp  ”Đoàn  quân  Việt  Nam  đi..” Tôi  đã  đặt  tên  cho  nhóm  là những  ”Ông  Già  Chờ Chết”.  Có  lần  gởi  e-mail  cho  Trần  Thanh  Lý,  tôi  hỏi  thăm  sức  khỏe  ”Những  Ông  Già  CC”,  bị Trần  Thanh  Lý  mắng  là  xỏ lá,  chất  vấn : ”CC,  cụ mi  muốn  nói  gì ?”  Trần  Thanh  Lý  có  lối  xem  bóng  tròn  rất  đặc  biệt,  không  bỏ qua  một  trận  đấu  nào  ở châu  Âu,  có  khi  phải  thức  sáng  đêm  vì  giờ giấc  khác  nhau.  Mắt  nhắm  mắt  mở ra  quán  cà  phê nhưng  chì  uống  trà.  Có  anh  em  hỏi  :  đội  áo  xanh  hay  đội  áo  vàng  thắng ?  Trần  thanh  Lý  ghiền  xem  bóng  tròn,  nhưng  không  cần  phân  biệt  đội  nào  đấu  với  đội  nào,  chỉ phân  biệt  màu  áo.  

Đại  Hội  đầu  tiên  tôi  được  tham  dự ở Mỹ là  Đại  Hội  Võ  Tánh-Nữ Trung  Học  Nha  Trang  tổ chức  vào  thượng  tuần  tháng  10  năm  2005  tại  Houston. Âu  cũng  là  có  duyên  với  Võ  Tánh  và  Nữ Trung  Học ,  dù  tôi  chi  đến  với  Võ Tánh một  niên  khóa  và  ở  Cường  Đễ trước  sau  bốn  năm,  Nguyễn  Huệ non  chín  năm.  Giữa  rừng  người  Đại  Hội,  nhìn  quanh  tôi  chỉ nhận  ra  một  ít  nguời  quen  biết :  ông  nguyên  Bộ Trưởng  Giáo Dục  Nguyễn  Văn  Trường  và  phu  nhân,  thầy  Bùi  Ngoạn  Lạc  và  bà  nguyên  Hiệu  Trưởng  trường  Nữ Trung  Học, ông  bà  Phan  Văn  Dung  Lê  Thị Tường  Loan,  nguyên  thanh  tra  Sở Học  Chánh  Khánh  Hòa, các  cựu  đồng  nghiệp như   Tôn  Thất  Hà-Tường  Quy, Thái  Bạch  Vân,  Nguyễn  Thị Hoàng  Bắc,  Hồ Thanh  Phát,  Cao  Quảng  Hà,  Trần  Ngọc  Hai,  Trần  Văn  Tiến-Hương  Liên,  Nguyễn  Thanh  Ty.  Còn  cựu  học  sinh,  tôi  không  nhận  ra   một  khuôn  mặt  quen  thuộc  nào,  trừ một  người  là  cô  MC  Tấm  lại  là  một  cựu  học  sinh Nguyễn  Huệ !  Giũa  rừng  người  tưởng  chừng  xa  lạ, nhưng  không  xa  lạ.  Nhiều  anh  chị em  đến  tay  bắt mặt  mừng. Trên  nét  mặt,  trong  nụ cười  và ánh  mắt  biểu  lộ những  tình  cảm  nồng  nhiệt  và  thân  thương  rất  Võ – Tánh –Nữ - Trung –Học.  ”Khi  thầy  đến  Võ  Tánh,  em  còn  nhỏ,  học  ở đệ nhất  cấp”,  ”Em  học  lớp  đệ nhị niên  khóa  72-73” , ” Em  học  sinh  Võ  Tánh,  nhưng  khi  thầy  đến  em  đã  rời  trường ”, ”Em  cựu  học  sinh  Võ  Tánh,  từ trước  75 đã  qua  trường  Nữ”, ”Em  học  sinh  trường  Nữ,  bạn  cùng  lớp  với  Anh  Phương,  có  đến  nhà  thầy chơi  nhưng  thường  chui  xuống  nhà  dưới  đâu  dám  lò  mặt  lên  nhà  trên.  Thầy  không  nhận  ra  đâu” v .v  và  v.v.  Mỗi  người  một  đôi  câu  líu  lo  tự giới  thiệu  một  cách  vui vẻ,  thân  mật.  Tôi vừa cảm  động  vừa  hưng  phấn.  Tôi  đã  nhận  được  tặng  phẩm  và  đã  thu  thập  được nhiều  hình  ảnh  về Đại  Hội. Tấm  hình tôi  đắc  ý nhất là  tấm  hình  ngồi  đúc  bánh  căn  với  sự tiếp  tay  của  cô  Bạch  Vân  và  một  số chị em  trường  Nữ,  trong  lúc  chị Ngọc  Thạch  cùng  một  số chị em  khác  là  khách  hàng.  Cái  cảnh  chủ quán  vụng  về đúc  bánh  căn  cái  sống  cái  khê  nhưng  không  đủ cung  cấp  cho  khách  hàng  háu  ăn,  vui  vẻ   cởi  mở   và  thân  thiết  làm  sao, khác  với  khi  chúng  tôi  được  giói  thiệu  trên  sân  khấu với  sự trịnh  trọng  mang  hình  thứ lễ nghi. Ai  cho  rằng  gõ đầu  trẻ là  một  nghề bạc  bẽo  là   đã  nghĩ  sai.   

Tôi  đến  Võ  Tánh  vào  tháng  8  năm  1972,  không  phải  vì  bị hấp  dẫn  bởi  sự hiền  hòa  của  xứ Trầm  Hương  hoặc  nét  đẹp  vừa  thanh  tú  vừa  hùng  tráng  của  Miền  Quê  Hương  Cát  Trắng.  Nói  thiệt  tình,  Nha  Trang  bấy  giờ trong  sự suy  tính  của  tôi  chỉ là  một  địa  điểm dừng  chân.  Sau  gần  9  năm  ở trường  Nguyễn  Huệ Tuy  Hòa  tưởng  cũng  nên  thay  đổi  không  khí  làm  việc. Gặp  dịp  thầy  hiệu  trưởng  Lê  Nguyên  Diệm  đến  tuổi  hưu  trí,  Bộ Giáo  Dục  chấp  thuận  cho  tôi  thay  thế.  Nhất  cử lưỡng  tiện  theo  dự tính,  ở Nha  Trang  một  thời  gian  rồi  sẽ xin  chuyển  về Sàigon  khi  có  vài  ba  đứa  con  đã  vào  đại  học  cho  thích  hợp  với  hoàn  cảnh  kinh  tế của  một  gia  đình  vợ chồng  đều  là  giáo  chức  có  đông con.  Tuy  nhiên,  sau  một  thời  gian,  chúng  tôi  thật  sự bị Nha  Trang  quyến  rũ .  Dự tính  vào  Saigon  không  thể bỏ qua  vì  tương  lai  học  hành  của  con  cái. Tám  đứa  con,  chu  cấp  sao  cho  nỗi  việc  ăn  học  theo  cách  ”du  học”.  Nhưng  sẽ trở lại  Nha  Trang  dưỡng  già  sau  khi  đàn  chim  con  đã  đủ lông  đủ cánh.  Vì  vậy  mà chúng  tôi  đã mua  một  lô  đất  thuộc  khu  vực  của  bác  Thái  Quang  Cư,  thân  phụ của  đồng  nghiệp  Thái  Hồng  Ngọc  ở Đồng  Đế.  Thành  sự tại  thiên  ra  sao  chưa  biết,  nhưng  ít  nhất  cũng  phải  có  mưu  sự  tại  nhân. 

Thời  gian  tôi  ở Võ Tánh  chỉ  tròn  một  năm,  từ tháng  tám  1972  đến  tháng  tám 1973,  một  thời  gian  ngắn  ngủi để  có  lời  ra  tiếng  vào  trong  nội  bộ nhà  trường  cũng  như  trong  giới  phụ huynh.  Có  sự thuận  lợi  lớn   cho  tôi là  đa số đồng  nghiệp  ngang  trang  ngang  lứa,  hoặc  quen biết  nhau  từ trước  hay  xuất  thân  cùng  trường  Sư  Phạm.  Vì  vậy  mà  dễ chung  sức  với  nhau   trong  mọi  sinh  sinh  hoạt  của  trường.  Anh  chị em  chúng  tôi  rất  đắc  ý  về việc  cố vấn  cho  học  sinh  tổ  chức  bầu Ban  Đại  Diện  với  một  tinh  thần  hoàn  toàn  dân  chủ. Học  sinh  các  lớp lớn  được  khuyến  khích và hướng  dẫn  tự lập  ra  Ùy  Ban  Bầu  Cử với thể lệ bầu  cử,  đồng  thời  lập  những  liên  danh  ứng  cử với  ba  vai  trò :  trưởng  ban  đại  diện,  phó  trưởng  ban  đại  diện  và  tổng  thư  ký.  Trường  không  can  thiệp  vào  nhân  sự cùa  các  liên  danh.  Liên  danh  đắc  cử sẽ tự chọn những  ủy  viên  cần  thiết  cho  nhu  cầu  hoạt  động.  Các  liên  danh  tự chọn  đại  diện  cho  liên  danh  và  đại  diện  ở các  cấp  lớp  để vận  động.  Có  những  buổi  vận  động  công  khai,  hào  hứng  trước  khi  bầu  cử theo  lối  phổ thông  đầu  phiếu  kín.  Ban  Đại  Diện  có  bổn  phận  đề đạt  những  lên  Hội  Đồng  Giáo  Sư  những  ý  kiến  nhằm  mục  đích  tạo  sự thuận  lợi  cho  việc  giáo  dục  cũng như  sinh  hoạt  học  đường.  Cho  đến  bây  giờ,  khi  nghĩ  lại,  tôi  vẫn  cho  rằng  đó là  một  trong  những  cuộc  bầu  cử dân  chủ thật  sự,  dù  chỉ trong  một  phạm  vi  nhỏ hẹp.  Không  có  ”gà  nhà”,  không  được  định  hướng  trước  ”xanh  bỏ giỏ đỏ bỏ bì” (*) hay  đảng  cử dân  bầu  như  ngày  nay. 

Ai  ngang  qua  cảnh  cũ  mà  không  hồi  tưởng  lại  những  kỷ niệm  xa  xưa,  không  chạnh  lòng  trước  những  đổi  thay  dâu  bể của  thời  cuộc  và hoàn  cảnh ?  Ngoài  vị trí  của  ngôi  trường,  Võ  Tánh  đã  hoàn  toàn đổi  thay  từ da  thịt đến  dòng  máu  và  trí  tim  của  nó  cũng  như  cảnh  trí  chung  quanh.  Còn  đâu  nữa  hai  hàng  cây  rợp  bóng  chạy  dài  theo  đường  Bá  Đa  Lộc  đổ  ra  tới  biển  với  những  quán  hớt  tóc  lẹp  xẹp  dọc  theo  hai  vách  tường ?  Con  đường  được  xem  là  đẹp và  thơ  mộng  nhất   Nha  Trang,  con đường  chuyển  tải  những  mộng  mơ  của  tuổi  học  trò bây  giờ  trần  rụi  một  cách  vô  duyên, trơ  trẽn.  Suốt  thời  gian  ở Nha  Trang  tôi  là  khách  hàng  thường  xuyên  của  một  thợ hớt  tóc  đã  được  chọn  trước  trên  dãy  quán xép  này. Biết  ý   thói  quen  của  khách,  mỗi  lần  tôi  ngồi  xuống  ghế là  anh  thợ đè đầu  váy  tai  trước,  hớt  tóc  sau.  Còn  gì  thú  vị cho  bằng  ngữa  người  dưới  những  tàng  cây  rợp  bóng  trong  cơn  gió  biển  phất  phơ  dỗ dành  giấc ngủ thiu  thiu,  trong  khi  người  thợ mằn  mò  làm  cho  lỗ tai  đã  ngứa.  Điều  thích  thú  cỏn  con  này   hai  mươi  mấy  năm  tôi  khó  tìm  thấy  ở ngoại  quốc. 

Tất cả những  người  thợ hớt  tóc  trước  trường  Võ  Tánh  cũng  đã  hai  lượt  tham  gia  vào  việc  sinh  hoạt  học  đường.  Ông  tổng  giám  thị Nguyễn  Văn  Dành  hiền  như  bụt  nên  đôi  khi  tôi  tiếp  tay  đóng  vai  cảnh  sát  nhà  trường,  một  vai  trò mà  chắc chắn  không  một  học  sinh  nào  có  cảm  tình,  nhất  là  những  cậu  đứng  hàng  thứ ba  sau  ma  và  quỷ.  Sau  hai  tuần  ra  thông  cáo  yêu  cầu  học  sinh  tóc tai  gọn  gàng,  mái  tóc  sau  gáy  không  được  phủ cổ áo,  tôi  và  anh  Dành  đi  từng  lớp  kiểm  soát.  Tôi chỉ định,  anh  Dành  ghi  tên  những  anh  tóc  dài  và  hẹn  ngày  hôm  sau  mang  tiền  tới  trường  hớt  tóc.  Ngày  kế tiếp,  tám  thợ hớt  tóc  trước  trường  được  tập  trung  tại  nhà  chơi.  Anh  Dành  lần  lược  gọi  học sinh  được  chiếu  cố  đến  nhà  chơi  hớt  tóc,  các  lớp  đệ nhất  mở hàng.  Có  cậu  viện  lý  do  quên  mang  tiền  để tránh  né,  cũng  phải hớt,  trường  ứng  trước  bằng  quỹ hiệu  đoàn.  Tuy không  có  một  phản  ứng  nào  ngoài  mặt,  nhưng  tôi  tin  rằng  có  nhiều  anh  em  không  vui  với  cảm  tưởng  mình  bị xúc  phạm.  Chẳng  biết  trong  dịp  Hội  Ngộ Võ  Tánh,  Nữ Trung  Học  vừa  qua  tôi  có  may  mắn  gặp  lại  những  nạn  nhân  của tôi  trong  vụ tóc  dài  hay  không. 

Nhưng  ân  đền  oán  trả đã  phân  minh.  Đại  ngôn  một  chút  vậy  thôi  chứ giữa  thầy  trò  làm  gì  có  oán.    Đầu  năm  1973,  một  trong  những  sinh  hoạt  học  đường  vào  dịp  Tết  Nguyên  Đán  là  trận  bóng  tròn  giao  hữu  giữa  giáo  sư  và  nhân  viên  một  bên,  đối  thủ là  đội  bóng  học  sinh.  Trận  đấu  diễn  ra  trên  sân  không có  cỏ trong  khuôn  viên  nhà  trường.  Chẳng  cần xét  đoán  ai  cũng  có  thể biết  trước  thắng  lợi  nghiêng  về phía  nào.  Trước  một  đội  bóng  mạnh,  đá  hàng  tiền  đạo  là  khỏe  nhất.  Tôi  thủ vai  trung  phong  bất  đắc  dĩ.  Sức  đã  yếu,  khán  giả hoàn  toàn  nghiêng hẳn  về phe  đối  phương,  Nguyễn  Đức Giang, Hoàng Thuyên, Tôn Thất  Hà,  Hồ Thanh  Phát,  Đặng  Như  Đức…  còn  nhiều  và  nhiều  nữa bị đám  học  sinh  vờn  như  mèo  vờn  chuột,  mệt  bở hơi  tai. Thay  ra  đổi  vào  liên  tục, không  theo  một  luật  lệ nào  cả.  Chúng  tôi  còn  bị phản  phé  bởi  số khán  giả đã  thiểu  số còn  bị mua  chuộc !  Khán  giả giáo  chức  tỏ ra  hân  hoan  mỗi  lần  chúng  tôi  bò  lê  bò  càng  trên  sân.  Giờ giải  lao,  Hồ Thanh  Phát  cảnh  báo:  tụi  nó  hăm  chơi  cụ mi  đó.  Mà  chúng  chơi  thật,  mặc  dầu  tôi  đã  theo  nguyên  tắc tránh  voi  chẳng  xấu  mặt  nào.  Trong  một  dịp  được  bóng  tôi  bị gàn  trái  phép,  phải  dìu  ra  sân.  Trọng  tài  Ngụy  Như  Bàng  có  phạt mấy  cũng  dê  kêu.  Khán  giả của  cả hai  phe  đều  được  dịp  cười  thoải  mái.  Báo  hại  cái mắt  cá  chân  phải  của  tôi  sưng  vù,  mang  giày  không  được.  Trong  mấy  ngày  Tết,  đi  đâu  cũng  có  cà-vạt  đường  hoàn  mà  phải  mang  giày  sandale  có vớ. Chắc  có  nguời  tưởng  mình  lập  dị, Tôi  hành  anh  em  Võ  Tánh  và  đã  bị  hành  lại.  Huề cả làng  rồi   đó bà  con  nghe ! 

Thời  gian làm  việc  và  cư trú  tại Nha  Trang  tuy  ngắn  ngủi,  nhưng  đối  với tôi  là  thời  gian  sôi  động  nhất  trong  công  ăn  việc  làm  cũng  như  trong  cuộc  sống  của  mình.  Tôi  ở Khánh  Hòa  10  năm,  ba  năm làm  việc  với  hai  nhiệm  sở,  Võ  Tánh  và  Sở Học  Chánh  mà sau  đổi  tên  thành  Ty  Văn  Hóa  Giáo  Dục  và  Thanh  Niên,  sáu  năm  đi  tìm  vinh  quang  trong  lao động  gần  chân  núi  Hòn  Giữ  và  một  năm  làm  dân  hạng  hai,  dân  không  có  quyền  công dân  ngay  chính  trên đất  nước  mình. Rồi  mạo  hiểm  tìm  đường ra  đi. 

Tôi  lang  thang  từ thủơ  tấm  bé,  nhiều  lần  trở về quê  với cảm  tưởng  lạc  lõng,  ngay  cả những  người  bà  con  gần  cũng  không  nhận  ra  và  xưng  hô trật  lấc.  Vì  vậy  mà  chấp  nhận  những  nơi  đã  sống  và  làm  việc  như  quê  hương  thứ hai  của  mình,  nhất  là  Nha  Trang  và  Tuy  Hòa.  Mỗi  lần ”áo  gấm  về quê”,  Nha  Trang  không  thể bỏ qua,  có  khi tôi lui  tới  đôi  ba  lần  trên 

Sau  23  năm  rời  trường,  tôi  đã  chính  thức  trở về với  cái  xác  không  hồn  của  Võ  Tánh,  chính  thức  vì  lẽ được  mời.  Tôi  cùng  với  một  phái  đoàn  Đan  Mạch  về Việt  Nam  nghiên  cứu  giáo  dục,  trong  đó  có  Nha  Trang  do  tôi  đề xuất.  Theo chương  trình  làm  việc  được  sắp  xếp  trước  cả tháng,  có  những  buổi  làm  việc  với  Uỷ  Ban  Nhân  Dân  tỉnh,  Sở Giáo  Dục  và  Đào Tạo,  Trường  Sư  Phạm,  phái  đoàn  yêu  cầu  được  thăm  viếng  một  số trường.  Địa  phương  đã  thông  báo  cho  phái  đoàn  những  trường  sẽ viếng  thăm,  không  có  trường  Võ  Tánh  và  Nữ Trung  Học.  Họ biết  trước  tôi  là  một  thành  viên  của  phái  đoàn.  Mãi đến  buổi  chiều  trước  ngày  làm  việc,  người  liên  lạc  giữa  phái  đoàn  với  địa  phương  cho  biết  chương  trình  có  thay  đổi, ”mời  thầy  về thăm  trường  cũ”.  Tôi  được hướng dẫn  đi  thăm  lớp  và  được  giới  thiệu.  Các  em  học  sinh  nghiêm  chỉnh  đứng  lên  vỗ tay  chào  đón.  Tuy  với  thái  độ hồn  nhiên  và  nụ cuời  thân thiện,  nhưng  các  em  đón  tôi  như  đón  một  người  khách  đến  thăm  trường  cùng  với  môt  số người ngoại quốc,  chứ không  phải  một  Võ  Tánh  trở về. Cũng  chẳng  trách  gì  các  em  học  sinh  được.  Lý  Tự Trọng  đã  thay  cho  Võ  Tánh  từ khi  họ chưa  ra  đời. Đứng  giữa  lòng  Võ  Tánh,  tôi  thật  sự xúc  động,  xúc  động  không  phải  vì  được  niềm  nở đón  tiếp  mà  xúc động  với  cảm  nghĩ   miên  man  mình  đã  mất  đi  những  gì  thiết  thân  mà  không  bao  giờ có  thể tìm  lại  được.  Đứng giữa  lòng  Võ  Tánh  với  cảm  nghĩ  bâng  khuãng  Võ  Tánh  phủ  nhận  tôi  hay  tôi  phủ nhận  Võ  Tánh !  tôi  chỉ biết  rằng  đây không  phải  là  Võ Tánh  của  tôi.  Võ  Tánh  của  tôi  thật  sự đang  ẩn  mình  sâu  thẳm  trong  những  ngóc  ngách   của  lớp  học  sân  trường,  phản  phất  trên  đầu  cây  ngọn  cỏ chung  quanh  trường,  bàng  bạc  qua  những  chuyện  phiếm  với  những  Õng  già Chờ Chết  và  thật  sự là  ở Đại  Hội  Hội  Ngộ vào  tháng  10  năm  2005  vừa  qua  ở Houston. 

Anh  chị em  cựu  học  sinh  võ  Tánh  và  Nữ Trung  Học  thân  mến !  

Hãy  nỗ lực tạo  điều  kiện  để gặp  gỡ nhau  trước khi  thời  gian  không  còn  cho  phép,  đối  với cả giáo  chức  và  học  sinh.  Tại  quốc  gia  tôi  đang  dung  thân, tôi biết có  ba Võ  Tánh,  tôi  với  một  đứa  con  và  một  người  bạn  đồng  lớp  của  nó  cùng  hai  Nữ Trung  Học,  một  người  ròng  Nữ Trung  Hoc  còn  con  gái  tôi  gồm  cả Nữ Trung  Hoc  lẫn  Huyền  Trân  và  Thái Nguyên.  Cô  đơn  làm  sao !  Lý  thú  biết  bao,  nếu  một  ngày  đẹp  trời  nào  đó  cả thẩy  cô  lẫn  học  sinh  chống  gậy  đến  với  nhau  qua  Ngày  Hội  Ngộ ! 
 

Nguyễn Đức Giang

Võ Tánh 1972-1973

Chú  thích : (*)  Năm  1955,  thủ tướng  Ngô  Đình Diệm   tổ chức   trưng  cầu  dân  ý  để truất  phế cựu  Hoàng  Bảo  Đại. Đại  đa  số dân  chúng  nông  thôn  lơ  mơ  về cựu  Hoàng  và  có  thể chẳng  biết  Ngô  Đình  Diệm  là  ai  mà  chọn  lựa.  Vì  vậy  mà  khắp  nước  chính  quyền  phải  tổ chức  học  tập :  xanh  bỏ giỏ,  đỏ bỏ bì.  Xanh  là  phiếu  có  hình  cựu  Hoàng Bảo  Đại,  đỏ là  phiếu  có  hình  thủ tướng  Ngô  Đình  Diệm. 

 

 




Cc bi mới trong mục ny 

NGY THNG CN LẠI (Tac gia: * ĐINH LM THANH *), [26-08-2012]
Tiếng chim khc bn bờ hồ (Tac gia: Duy Xuyn (Tacoma) ) , [26-08-2012]
"QUT L " của Giao Su Trần thị LaiHồng - Hoa Bang, XII - 2010, [17-07-2012]
Ty bt TƯỞNG NHƯ TRỞ VỀ, [12-07-2012]
Ty bt THƯƠNG VỀ BẾN XƯA, [12-07-2012]
Truyện ngắn TIẾNG HT GIỮA KHUYA, [12-07-2012]
oOo i Mắt Phượng Nguyễn đạt Thịnh , [30-06-2011]
Xin gioi thieu truyen ngan: "Chng ti đ hại một người bạn qu" Đ. V. P , [29-06-2011]
Bố Ti ( Hướng Dương) , [11-12-2010]
6 Cu chuyện ngắn - "Đọc v Nghĩ", [15-10-2010]
Cc bi khc »
Disclaimer: The above information are collected from various sources in internet.We will not be liable for indirect, special, or consequential damages (or any loss of revenue, profits, or data) arising in connection with these news. We are not news publisher or editor.

 

 

New Page 1


Copyright 2006-2014. V Tnh - Nữ Trung Học Nha Trang Viễn Xứ. www.VTNTHNTVienXu.com. All rights reserved
.