Mẹ đu rồi..
New Page 1

by WOWSlider.com v3.9
New Page 1
New Page 1

 

Vườn Văn


Mẹ đu rồi..
20-12-2006

Tháng 3/2006

“Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại  nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng..….hôm nay tôi đi học….

 

Mẹ thương của con, trời Melbourne cũng đang vào Thu đây thưa mẹ, nhưng mẹ không còn ở bên con để nhắc nhở con : “Út của mẹ hãy  nhớ những lời mẹ đã nói với con nghe con.”

Trời Melbourne gió vẫn còn lạnh, con vẫn nhớ và ghim tận đấy lòng những lời mẹ đã dạy dỗ con .

 

Ngày con mới lớn , mẹ đã cầm tay con, hai mẹ con đã đến Trường Tiểu Học nhỏ bé, con ngơ ngác hỏi mẹ tại sao mẹ lại cho con vào trường này. Mẹ hiền hoà cười nói rằng : con gái Út của mẹ nghịch ngợm quá, mẹ gởi con đến trường này để nhờ thầy “ trị” con .

  cũng trong tuần đó mẹ đã dẫn con lên gặp Thầy trù trì chùa “ Long Sơn” ở Nhatrang , quê của mình,  để xin quy y. Con vẫn còn nhớ nét mặt hiền hoà của Thầy. Thầy đã đưa hai mẹ con lên Chánh Điện và bắt đầu vào lễ. Thầy đã quy y mẹ là Nguyên Tịnh, con là Nguyên Tâm, vậy là hai mẹ con mình không bao giờ xa nhau được , vì có Tâm thì phải có Tịnh và ngược lại có Tịnh thì phải có Tâm  : vậy là hai chữ “Tịnh Tâm” đã luôn luôn gắng bó trong cuộc đời con .

 

Ngày con đi học, học chữ nghĩa để thêm kiến thức, học chữ nghĩa để có bằng cấp đi làm  giúp xã hội.  Mẹ thương của con , ngày mẹ dẫn con lên Chùa để xin Thầy quy y thì thưa mẹ đó cũng là ngày con : Đi Học 

Con đã quỳ trước bàn thờ Phật, xin Phật dạy cho con đạo làm con , đạo làm người, dạy cho con bỏ những “ Tham Sân Si” , dạy cho con  “ Từ Bi Hỷ Xả”, con đã cố gắng nghe lời mẹ dạy, tuy rằng mẹ đã bỏ con ra đi, nhưng lòng thương mẹ làm sao con quên được.

 

Phật không nói ra lời được, Phật không bao giờ la rầy chúng ta, nhưng nhìn hình ảnh uy nghi và hiền hoà của Phật , thì lòng  chúng mình dù có hung dữ bao nhiêu thì ánh mắt từ bi cũng đã làm lòng người sực  nhớ đền “Lời Phật Dạy”  chúng ta qua những lời thuyết pháp của Thầy, lời lẽ trong kinh kệ.

 

Mẹ đã dặn con : con à, khi con đem một đứa con ra đời  , trước nhất con phải làm đầy đủ bổn phận đưa chúng thành tài,dạy dỗ chúng, trách nhiệm rất nặng nề và khó khăn.   Tuy nhiên cái quan trọng nhứt con phải là tấm gương sáng cho các con . Mẹ nghỉ không cách gì hay hơn là con cố gắng về chùa mỗi khi con có thì giờ, mẹ vẫn biết đời sống bên Trời Âu rất vất vả, nhưng nếu  con dàn xếp được, hãy cố về chùa nghe con. Cửa Phật là cửa “Từ Bi”.

 

Mẹ thương của con, những năm sau này, những lúc rảnh rỗi con lái xe về chùa, mặc chiếc áo tràng, con ngồi tụng Phẩm Kinh “Pháp Hoa” cùng với Thầy, quý Sư Cô và các chú.  Mẹ à, lòng con thấy nhẹ nhàng và vui sướng làm sao.

 

Mẹ không còn nữa, nhưng mỗi lần TÂM con vui, lòng con TỊNH, con lại nghĩ đến mẹ.

 

Mẹ vẫn hay kể cho con nghe câu chuyện  Mục Liên Thanh Đề, con còn bé quá nghe mà lòng cứ sợ sệt.  Con vào trường kể lại cho các bạn nghe, và vì con học trường Pháp, thầy ngỡ rằng con  “doạ” bạn con cái gì mà mười hai  tầng điạ ngục, cái gì mà mở miệng lửa phun ra……Thầy  đã gọi con lên văn phòng la rày con.  Nhưng không, con đã ngồi kể lại câu chuyện và cũng đã đưa ông ta lên chùa gặp Thầy  Trụ Trì kính mến của con. Chuyện này con không dám về kể với mẹ, nhưng sau khi nghe được câu chuyện ông ta rất cảm động về lòng hiếu thảo của người con.  Từ đó lâu lâu con vẫn dẫn ông ‘Tây” lên chùa với con.

 

Ngay cả bây giờ đây khi đi làm , công việc đôi lúc rất mệt mỏi, con làm cho “Tây và cộng đồng Việt Nam của mình”, nhưng bạn  “Tây” con vẫn hỏi “ Minh sao lúc nào cũng thấy bà an lạc, và đôi lúc tôi ngỡ bà sẽ tức lên, nhưng vẫn thấy bà rất đầm tánh, con cười bảo với bạn : cũng có thể tôi đã lớn tuổi nên cách suy nghỉ tôi khác với các bạn, nhưng thật ra nếu bạn có hỏi tôi cũng xin thưa thật rằng : nhờ tôi đi Chùa.

 

Các bạn trẻ đó đã xin con  những bức ảnh nho nhỏ của Phật mà con  đem theo, con vẫn vui vẻ đưa cho họ, và ai cũng ưa  thích cả, làm lòng con vui theo đó mẹ ạ. Và vui hơn nữa mỗi lần con đến Chùa con thỉnh những quyển kinh sách bằng Anh ngữ đưa cho họ đọc…và con cứ chọc “Sao, đến đâu rồi ?” và bạn con cười vui  vẻ.

 

Con lên Chùa nhìn hình ảnh của mẹ.  Con muốn nói với mẹ lúc nào và mãi mãi con vẫn nghe lời mẹ dạy và thương yêu mẹ . Năm nay cũng như mọi năm, con sẽ vào Viện Dưỡng Lão, con sẽ viếng thăm họ mua quà cho họ và nói với họ rằng: Hôm nay là ngày Lễ Phật Đản, ,  con xin được phép tặng món quà nhỏ này cho các bà mẹ.

 

Con  quỳ trước Phật , con xin  Phật cho con gởi đến mẹ những lời thương yêu của con.

Melbourne tuy vẫn còn lạnh trời vẫn còn những cơn gió thổi se lòng người,   nhưng mẹ  ơi tuy rằng mẹ không còn bên con, nhưng con sẽ ôm mẹ, ấp ủ, sưởi ấm mẹ trong vòng tay của con qua ….giấc mộng.

 

Mẹ ơi….mẹ ơi… mẹ đâu rồi…….


Võ thị  Đồng Minh




Cc bi mới trong mục ny 

NGY THNG CN LẠI (Tac gia: * ĐINH LM THANH *), [26-08-2012]
Tiếng chim khc bn bờ hồ (Tac gia: Duy Xuyn (Tacoma) ) , [26-08-2012]
"QUT L " của Giao Su Trần thị LaiHồng - Hoa Bang, XII - 2010, [17-07-2012]
Ty bt TƯỞNG NHƯ TRỞ VỀ, [12-07-2012]
Ty bt THƯƠNG VỀ BẾN XƯA, [12-07-2012]
Truyện ngắn TIẾNG HT GIỮA KHUYA, [12-07-2012]
oOo i Mắt Phượng Nguyễn đạt Thịnh , [30-06-2011]
Xin gioi thieu truyen ngan: "Chng ti đ hại một người bạn qu" Đ. V. P , [29-06-2011]
Bố Ti ( Hướng Dương) , [11-12-2010]
6 Cu chuyện ngắn - "Đọc v Nghĩ", [15-10-2010]
Cc bi khc »
Disclaimer: The above information are collected from various sources in internet.We will not be liable for indirect, special, or consequential damages (or any loss of revenue, profits, or data) arising in connection with these news. We are not news publisher or editor.

 

 

New Page 1


Copyright 2006-2014. V Tnh - Nữ Trung Học Nha Trang Viễn Xứ. www.VTNTHNTVienXu.com. All rights reserved
.