Mời bạn đọc "NGỌN CỎ" Phần # 2 của NTH65 Cao Đồng Phước (Calgary, Canada.)
New Page 1

by WOWSlider.com v3.9
New Page 1
New Page 1

  NỖI LNG CỦA MỘT CỰU NỮ SINH NHA TRANG
  TIN VUI: Kỷ niệm 60 năm lễ cưới của Thầy C BI NGOẠN LẠC
Xem thm    


 Ảnh đại hội 2011

100_1059 alxhÐ.jpg

Views: 2551

11lt.0705.lt24.jpg

Views: 2694

0658.lt12.1.jpg

Views: 3009

a. tns 00222.jpg

Views: 2952

0661.lt13.1.jpg

Views: 3047

0668.lt16.1.jpg

Views: 3017
Xem thm
Cập nhật danh sch VTNTHNT
Viễn Xứ

Xem danh sch
Facebook
 Nhấn nt "like" duới đy để ủng hộ V Tnh Nữ Trung Học Nha Trang!

 

Vườn Văn


Mời bạn đọc "NGỌN CỎ" Phần # 2 của NTH65 Cao Đồng Phước (Calgary, Canada.)
02-02-2010

"NGỌN CỎ" Phần # 2

Việt Cộng ác lắm em à! Chúng không có nhân tính đâu! Gia đình anh thuở ấy sống mãi tận ở một vùng quê rất xa xôi hẻo lánh của miền Nam .  Nơi ấy thời đó là một vùng mà áp lực của Việt Minh đè nặng trên cuộc sống ngưoi dân tàn khốc lắm.  Ai lén trốn lên tỉnh dù là chỉ để mua một ít thực phẩm và đồ cần dùng thôi nhưng nếu Việt Minh biết được là chúng nó thẳng tay chặt đầu họ trên con đường họ trở về, rất kinh hoàng! Khi cha anh bị giết thảm khốc như thế rồi thì sau đó mẹ anh mới tìm mọi cách đưa anh và 4 người chị của anh trốn lên thị xã Sóc Trăng để sinh sống. Vì vậy gia đình anh đã sống ở thị xã Sóc Trăng từ ngày ấy.

Phối thấy xót xa thương Tài, hiểu anh nhiều hơn cũng như muốn được chia xẻ nhiều hơn nữa những buồn những vui cùng anh. Những lúc đơn vị của Tài được về dưỡng quân ở ven đô Sài Gòn thì Tài gọi điện thoại về Nhatrang cho Phối, và bao giờ Phối cũng tìm mọi phương cách để bay vào Saigon. Hai kẻ yêu nhau tận hưởng những phút vui ngắn ngủi bên nhau với một thứ tình yêu thật thánh thiện và trong sáng. Những ngày có nhau ở Saigon như thế lànhững ngày thật hạnh phúc của họ. Anh lính nhảy dù phong sương đã lắm lúc ngô nghê ước mơ Hân Phối của anh có thể thu mình lại thật nhỏ cho anh nhét được vào ba lô để mang nàng theo với anh trên mọi nẻo đường hành quân. Anh đã mô tả với mẹ là tiếng nói của Phối líu lo y như tiếng chim hót vậy. Có phải bất cứ một anh Nam cờ rặt nào cũng nghe tiếng nói của một cô gái Huế là tiếng hót của những loài chim như cái anh Nam cờ lắm những huyễn mộng này?

Buổi tiễn đưa Phối trởvề lại Nhatrang lần ấy,Tài đã ngồi gần suốt một ngày ở phi trường Tân Sơn Nhất với nàng. Khi đưa Phối đến cổng kiểm soát vé thì Tài đã năn nỉ cô tiếp viên hàng không cho Tài được đưa Phối đến tận cửa máy bay. Cô tiếp viên chắc thấy tội nghiệp chàng lính nhảy dù nên cũng đã đồng ý cho phép chàng được lách qua cổng cùng với nàng. Khi Phối đã bước lên nấc thang cuối cùng của máy bay rồi, nhìn ngoái lại thì Phối thấy Tài đang lầm lũi bưc nhanh. Bóng dáng cao lớn của Tài trên phi đạo trong một hoàng hôn đỏ ối của buổi chiều hôm ấy, ôi sao trong mà côn đơn lạ. Bất giác Phối liên tưởng đến hai câu thơ Đinh Hùng:

 Ta thản nhien đi trở lại núi rừng

 Một Mat Trời đẫy mau phía sau lưng!

Một cuộc chiến khốc liệt đang ở sau lưng người lính dù này và các bạn bè của anh hay nó đang ở trước mặt và ngay bên cạnh họ, từng phút từng giây đẫm máu tươi???  Phối không bao giờ ngờ rằng lần tiễn biệt này lại là lần chia ly vĩnh viễn!  Đúng 40 ngày sau, từ sở làm trở về nhà, cầm tờ nhật báo lên thì Phối sững sờ bởi những hàng chữ thật to ở trang đăng tin tức cáo phó:

Cố Trung uý Trần Văn Tài thuộc Tiểu Đoàn 3 pháo dù đã anh dũng hy sinh ở mặt trận Tây Ninh đêm 18 rạng ngày 19 thág 11 năm 1969……..

*Tờ báo đang cầm trên tay rớt xuống lúc nào không hay, và Phối như đang trở thành vô tri vô giác! Qua ngày hôm sau, một đồng nghiệp thân thiết nhất của Phối đã đảm trách việc lấy vé máy bay cho Phối rồi đích thân hộ tốngPhối ra phi trườg. Phối lú lấn cứ như một cái  xác không hồn. Khi máy bay đã đóng sập cửa lại rồi thì chị ấy mới đành lòng một mình trở về. Và đến Saigon, cũng một người bạn rất thân thiết của Phối đã chạy đôn chạy cháo để mua bằng được chiếc vé khứ hồi Saigon - Sóc Trăng cho Phối. Máy bay đáp xuống phi trường Sóc Trăng một buổi trưa tháng 11 nắng hiu hắt. Tìm về tới được địa chỉ của gia đình Tài thì mớt biết cả gia đình vừa từ nghĩa trang trở về và tang lễ đã hoàn tất, Phối lặng lẽ đứng chết trân với nước mắt hai hàng. Bà mẹ già của Tài ngồi bất động trên bộ ván trong gian nhà trước, đôi mắt bà nhăn nheo khốn khố. Phối nhìn lên tấm hình lớn treo trên tường mà giật thót mình. Hình của Tài đây sao?, Phối lẩm bẩm. Chị Hoàng của Tài chắc đọc được ý nghĩ thầm kín của Phối qua đôi mắt, đãm lệ nhẹ nhàmg giải đáp:

Ba của Tài đó em ạ

  Thì ra Tài là mộtsao y bản chính của người cha mà anh chưa hề được gặp mặt!

Chị Hoàng vào phòng lấy ra một phong bì thư lớn cùng với một mó chìa khoá là một hộp be bé bằng nhung màu nâu và trao cho Phối:

Tài nằm xuống thì một người bạn của Tài sau đóđã trao lại chiếc ba lô của Tài cho gia đình. Trong ba lô có cái  mớ chì khoá và phong thư này đây mà chị nghĩ là kỷ vật chị nên trao lại cho em.

 Phố mở ra thì bên trong chiếc hộp nhỏ của mó chìa khoá là 2 tấm hình nhỏ xíu của Tài và Phối. Phong bì lớn là phong bì đựng tất cả những lá thư Phối đã gởi cho Tài. Phối vẫn ngồi bất động mà nước mắt cứ tuôn tràn. Người lính chiến này đã mang theo trên mọi bước đường hành quân của anh trái tim của Phối.

Ở lại Sóc Trăng 3 ngày, ngày nào Phối cũng cùng với các chị của Tài mang lễ vật ra mộ đđốt nhang cho Tài. Xong nghi lễ mở cửa mả cho trọn tình, Phố trở về lại Saigon. Trong lúc đứng chờ xe bus của hãng hàng không Air VietNam ở khu phố chính Sóc Trăng, Phố đã lững thững bước vào một tiệm sách cạnh đó Nàng cầm lên tuần báo ĐỜI và lật, lật, lật..2 bài Thơ của một anh Lính đề tên làLính Thanh đang nằm dưỡng thương tại một bệnh viện dã chiến Mỹ đã làm nhói thắt trái tim Phối:

Áo       *Áo hoa dù nên suốt đời gian khổ

Vượi núi trèo đèo lội suối băng sông

Áo hoa dù mù thẳng bóng Trường Sơn

Nên khi chết tưởng như vòng tay mẹ

…………”

Đừng đến nhé và đừng phải kể Chiều Brodard, Pagode, Maxim

Rạp Kim Đô piste lượn thật êm

Những sớm mai ra nhà hàng Thanh Thế

Đừng đến nhé và đừng phải kể

 Thịt bò bảy món cá lón canh chua

Anh thật thèm dù một miếng sặt khô

 Ly rượu đến để quên đi thành phố

Đừng đến nhé để anh còn thương cây thương cỏ

Thương nước hố bom sữa mẹ Việt Nam

Thương bạn bè ngã gục lúc xung phong

Thương chiến thắng, thương luôn người chiến bại.

(Xin xem tiếp phần # 3)

 




Cc bi mới trong mục ny 

NGY THNG CN LẠI (Tac gia: * ĐINH LM THANH *), [26-08-2012]
Tiếng chim khc bn bờ hồ (Tac gia: Duy Xuyn (Tacoma) ) , [26-08-2012]
"QUT L " của Giao Su Trần thị LaiHồng - Hoa Bang, XII - 2010, [17-07-2012]
Ty bt TƯỞNG NHƯ TRỞ VỀ, [12-07-2012]
Ty bt THƯƠNG VỀ BẾN XƯA, [12-07-2012]
Truyện ngắn TIẾNG HT GIỮA KHUYA, [12-07-2012]
oOo i Mắt Phượng Nguyễn đạt Thịnh , [30-06-2011]
Xin gioi thieu truyen ngan: "Chng ti đ hại một người bạn qu" Đ. V. P , [29-06-2011]
Bố Ti ( Hướng Dương) , [11-12-2010]
6 Cu chuyện ngắn - "Đọc v Nghĩ", [15-10-2010]
Cc bi khc »
Disclaimer: The above information are collected from various sources in internet.We will not be liable for indirect, special, or consequential damages (or any loss of revenue, profits, or data) arising in connection with these news. We are not news publisher or editor.

 

 

New Page 1


Copyright 2006-2014. V Tnh - Nữ Trung Học Nha Trang Viễn Xứ. www.VTNTHNTVienXu.com. All rights reserved
.