TIỀN PHÒNG KHÁCH SẠN
Cặp cao niên trong dịp nghỉ lễ,
Lái xe từ “Cấp” đến Sàigòn.
Sau vài giờ xe chạy bon bon,
Hai ông bà bắt đầu thấm mệt.
Mà ngày thì cũng đa gần hết.
Liền ghé qua khách sạn thuê phòng.
Chỉ định ngủ vài giờ cho xong,
Rồi sẽ lại lái xe đi tiếp.
Bốn giờ sau, ông bà thu xếp
Hành trang rồi ra quầy trả tiền.
Thấy hoá đơn ông muốn phát điên.
Tổng cộng đến ba trăm triệu ruỡi!
Ông nóng máu, cau mày, gặn hỏi
- “Như thế này là nghia làm sao?
Giá tiền này, vô lý, quá cao!
Chúng tôi chỉ ghé vào để ngủ!
Yêu cầu cho gặp nguời quản thủ!” Sau khi nghe ông nọ than phiền
Nguời quản thủ vẻ mặt thản nhiên
Giải thích rằng ở trong khách sạn
Có hồ tắm đẳng cấp thế vận,
Và phòng họp lộng lẫy, huy hoàng…”
- “Nhưng mà chúng tôi đâu có dùng!”
- “Đúng vậy. Nhưng tất cả sẵn đó.
Cụ cần đến lúc nào cũng có.”
Và kể thêm: - “Cả những chương trình
Ca, vũ, nhạc, toàn các minh tinh
Nổi tiếng nhất trên toàn thế giới!” - “Nhưng chúng tôi đâu có ngó tới!”
- “Cũng vậy thôi! “Shows” vẫn sẵn sàng,
Đến giờ là trình diễn như thuờng.
Cụ không xem là chuyện của cụ!”
Cứ như thế, anh chàng quản thủ
Kể ra bao dịch vụ “huy hoàng”
Mặc ông cụ khẳng định: - “Không dùng!”
Anh cương quyết:: - “Vẫn là phải trả!”
Ông cụ thấy nói như với đá
Cung vậy thôi, đành phảì chịu thua.
Cụ viết tờ ngân phiếu, rồi đua
Anh quản thủ, trả tiền đêm trọ!
Cầm tờ “check”, mặt mày anh nọ
Cứ nghệt ra, cặp mắt thất thần:
- “Cụ coi lại, cụ đã viết nhầm
Ngân phiếu chỉ có năm chục triệu!”
- “Đúng rồi đấy, nói cho anh hiểu,
Tôi trừ đi ba trăm triệu đồng,
Là tiền anh xử dụng căn phòng,
Để ngủ với vợ tôi hồi tối!”
- “Cụ quả thật là nguời vô lối!
Tôi ngủ với bà cụ đâu nào?”
- “À, chuyện đó bất kể làm sao,
Bà nhà tôi vẫn luôn sẵn đó.
Anh có ngủ hay là không ngủ
Phòng tôi anh dùng hay không dùng,
Suốt mấy giờ cửa vẫn để không.
Anh phải trả tiền tôi... là đúng.
Cũng nhu tôi …phải trả anh thôi!”
CHẨM TÁ NHÂN